Là một người mẹ đơn thân và cũng từng nghĩ rằng “bảo hiểm sức khỏe là chuyện xa vời”. Ngày trước, khi còn khỏe mạnh, Bích chẳng mấy khi quan tâm đến những con số về hạn mức, quyền lợi hay chi trả. Mình chỉ nghĩ đơn giản: “Mình làm ra tiền, có gì thì tự lo được”. Nhưng mọi chuyện thay đổi khi con trai phải nhập viện cấp cứu và phải mổ.
Lúc đó, Bích mới thấm rằng, trong bệnh viện, sức khỏe và tiền bạc là hai thứ khiến người ta kiệt quệ nhanh nhất. Mình nhớ lần ấy đứng giữa quầy tạm ứng, nhìn hóa đơn gần trăm triệu, tay run run ký tên. Cũng may, lúc đó gọi cho bạn tư vấn viên và bạn ấy nói rằng không phải lo đâu chị. Mình mới chợt nhận ra rằng đã chọn đúng gói bảo hiểm vì trước đó Bích băn khoăn giữa việc chọn gói bảo hiểm mà hồi trước nhiều người bảo là “ít tiền phòng, hạn mức năm thấp”. Nhưng điều mà mình không để ý khi ký hợp đồng lại trở thành điểm cứu cánh: bảo hiểm của tôi không giới hạn chi trả cho mỗi lần điều trị. Bích từng được tư vấn về hai gói, gọi tạm là A và B. Gói A có tiền phòng cao, hạn mức năm tới 500 triệu, nghe hấp dẫn hơn hẳn. Gói B thì khiêm tốn, tiền phòng thấp hơn, nhưng không có giới hạn mỗi lần điều trị. Hồi đó mình nghĩ: “Ai mà nằm viện đến 500 triệu/năm đâu, thôi chọn gói A cho sang”. Nhưng rồi bạn tư vấn khuyên: “Chị nên nghĩ đến tình huống xấu nhất. Khi bệnh nặng, không phải năm nào cũng nằm viện, mà chỉ một lần thôi nhưng lần đó hóa đơn có thể hơn 100 triệu”. Câu nói đó khiến mình suy nghĩ lại, và cuối cùng đã chọn B.
Năm ngoái, con trai phải mổ ruột thừa có biến chứng, viện phí gần 100 triệu. Nếu chọn gói A, bảo hiểm chỉ trả 60 triệu vì chạm trần mỗi lần điều trị. Nhưng gói Bích chọn chi trả gần như toàn bộ, trừ phần tiền phòng vượt quyền lợi. Mình còn nhớ cảm giác vừa ký giấy ra viện, mình cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Không phải vì mình không có tiền, mà vì không phải lo lắng “liệu con có được điều trị tốt nhất không nếu mẹ thiếu vài chục triệu”.
Giờ nghĩ lại, Bích thấy nhiều người vẫn chọn bảo hiểm theo cảm tính, thấy gói nào hạn mức năm cao là nghĩ tốt hơn. Nhưng thực ra, cái quan trọng nhất không phải là con số trên giấy, mà là cấu trúc quyền lợi có thật sự bảo vệ mình khi rủi ro đến hay không. Giới hạn 60 triệu mỗi lần điều trị nghe có vẻ nhiều, nhưng nếu chẳng may mổ lớn, nằm ICU, hay điều trị ung thư thì hóa đơn dễ dàng vượt xa con số đó.
Là một người mẹ đơn thân, Bích hiểu cảm giác “phải mạnh mẽ để lo cho con”. Nhưng cũng chính vì vậy, Bích muốn mình có một chỗ dựa chắc chắn khi chuyện không may xảy ra. Với Bích, bảo hiểm không chỉ là hợp đồng, mà là một lời cam kết rằng mình sẽ không đơn độc khi gặp chuyện. Giờ mỗi lần nghe ai đó hỏi nên chọn gói nào, mình chỉ nói nhẹ: “Đừng chọn bảo hiểm vì nó sang, hãy chọn vì nó ở lại bên mình lúc khó khăn nhất”.
Vì đôi khi, một quyết định đúng không chỉ giúp bạn tiết kiệm tiền, mà còn giúp bạn giữ được sự bình tĩnh và an tâm khi cần đứng vững nhất trong đời.
Chia sẻ của chị Ngọc Bích



câu chuyện thật chạm đến nỗi lo của mình, đúng là ai cũng cần có bảo hiểm